“Khi xa quê, tôi mới thấm thía thế nào là nhớ nhà”

“Hồi nhỏ, mỗi khi có bộ đội miền Nam tập kết về quê mình, tôi hay hỏi “các chú có nhớ nhà không?”, và khi xa quê, tôi mới thực sự thấm thía thế nào là nhớ nhà”

Cách đây gần 60 năm, khi còn là thiếu nữ tuổi đôi tám, bà Nguyễn Thị Mỹ (78 tuổi, trưởng nhóm Việt kiều Nam Ninh, Quảng Tây, Trung Quốc), quen người chồng bây giờ là người Trung Quốc. Sau khi kết hôn, đến ngày phải theo chồng về Trung Quốc, bà nấn ná vì “tôi chưa bao giờ nghĩ mình lại phải xa nơi chôn nhau cắt rốn đến một nơi hoàn toàn xa lạ”.

Hồi nhỏ, mỗi khi có bộ đội miền Nam tập kết về quê mình, cô bé Mỹ hay tò mò “Các chú có nhớ nhà không, cảm giác nhớ nhà như thế nào nhỉ”. Nhưng khi phải xa nhà, bà mới thực sự thấm thía nỗi nhớ quê hương, nhớ bố mẹ, nhớ anh em, bạn bè…

“Khi ở nhà thì thấy mọi thứ thấy bình thường, đến khi xa mới thấy những thứ bình thường lại quan trọng với mình biết nhường nào. Mỗi kỷ niệm đều là máu thịt của mình, sao lại không nhớ. Nhiều đêm tôi ngồi khóc vì nhớ nhà, chỉ mong có dịp để được về thăm quê”- bà Mỹ nhớ lại.

“Khi xa quê, tôi mới thấm thía thế nào là nhớ nhà” - ảnh 1

Bà Nguyễn Thị Mỹ, trưởng nhóm Việt kiều Nam Ninh, Quảng Tây, Trung Quốc

Bà Mỹ tâm sự, so với nhiều chị em lấy chồng ở Quảng Tây, bà là người may mắn hơn nhiều. Chồng bà từng có thời gian công tác ở Việt Nam nên ít nhiều biết tiếng Việt và biết chia sẻ với vợ con. Hồi bà mới lấy chồng, hai vợ chồng hoàn cảnh còn khó khăn lại con nhỏ, nhưng ông cũng cố gắng thu xếp để vài năm cả gia đình lại về thăm quê vợ. Các con của bà cũng đều được dạy tiếng Việt từ bé nên giờ ai cũng nói được tiếng Việt. Đến giờ các cháu nội, ngoại của bà cũng vậy, khi biết nói là nói được luôn hai thứ tiếng Việt- Trung.

“Nhiều chị em lấy chồng ở Quảng Tây là bị lừa bán, có chị bị lừa bán đến 2 lần nên hoàn cảnh của họ rất khó khăn. Nhiều người đến giờ vẫn không có giấy tờ gì, lại nghèo khó nên không có điều kiện về thăm quê hương. Còn tôi thời đó khó khăn là khó khăn chung, nhưng cũng gọi là có điều kiện. Con cái từ bé đã được dạy cả tiếng Việt, văn hóa Việt nên luôn hướng về Việt Nam. Giờ điều kiện tốt hơn nên gần như năm nào cả gia đình tôi cũng về thăm quê”- bà Mỹ tâm sự.

Cũng vì thương hoàn cảnh nghèo khó của nhiều chị em lấy chồng ở Quảng Tây, bà Mỹ ban đầu đứng ra làm đầu mối để kết nối chị em, cùng nhau chia sẻ các khó khăn trong cuộc sống. Những chị em nào bị lừa bán mà mong muốn trở về quê hương, hay những trường hợp nào muốn làm lại giấy tờ, bà nhiệt tình làm cầu nối liên hệ với Tổng lãnh sự quán Việt Nam tại Nam Ninh giúp đỡ họ.

Càng ngày càng có nhiều chị em tham gia vào nhóm và hiện nay bà Mỹ làm Trưởng nhóm kiều bào ở Nam Ninh. Cùng với các hoạt động hỗ trợ, chia sẻ với những khó khăn của kiều bào tại Nam Ninh, nhóm còn có nhiều hoạt động hướng về quê hương. Hàng năm, bà con đều tích cực tham gia quyên góp ủng hộ đồng bào trong nước lũ lụt; mua sách vở, quần áo mùa đông gửi về cho trẻ em nghèo vùng cao, ủng hộ quỹ “Cơm có thịt”…

“Khi xa quê, tôi mới thấm thía thế nào là nhớ nhà” - ảnh 2

Tổng lãnh sự Việt Nam tại Nam Ninh trao Giấy khen cho bà Mỹ và các kiều bào

“Nhiều bà con ở Nam Ninh có hoàn cảnh rất khó khăn nhưng rất đoàn kết và một lòng hướng về đất nước. Chúng tôi hay theo dõi các hoạt động hỗ trợ, quyên góp trong nước và tùy hoàn cảnh, ai cũng muốn đóng góp chút ít chia sẻ với những người khó khăn ở quê nhà. Mỗi khi Tổng lãnh sự quán tổ chức gặp mặt bà con kiều bào, chúng tôi nôn nóng để được gặp nhau, thăm hỏi tình hình của nhau. Có những cụ đã ngoài 80, có những người phải ngồi xe lăn những vẫn nhờ con cháu đưa đến buổi gặp mặt”- bà Mỹ nói.

Bà Mỹ tâm sự, giờ đã ở vào cái tuổi xưa nay hiếm, bà lại càng phải “tranh thủ” mọi cơ hội để về thăm quê. Mấy năm lại đây, gần như năm nào bà cũng đưa cả gia đình, con cháu về Việt Nam. Dù đã 60 năm sống ở Trung Quốc, nhưng trong đại gia đình của bà vẫn dành những khoảng thời gian để mọi người cùng nói tiếng Việt.

“Tôi muốn đưa các con cháu về Việt Nam thật nhiều để gắn kết thêm tình cảm với quê hương, để khi tôi trăm tuổi, các con cháu tôi vẫn đi về Việt Nam như bây giờ”- bà Mỹ mong mỏi.

Bình Luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *