Chị gái nuôi em 18 năm, em trai thành ông chủ, kết hôn không mời chị, trưởng thôn giận dữ nói ra thân phận của anh

Minh Cường chưa từng nhìn thấy mặt cha mẹ, cậu được chị gái nuôi ăn học cho đến lúc trưởng thành. Mặc dù gia đình nghèo khổ nhưng chị gái Minh Thúy luôn nhường em trai những món đồ tốt nhất, cho em được đến trường.

Rồi khi Minh Cường lớn hơn một chút, để kiếm tiền lo ăn học cho em, Thúy đã theo người trong thôn ra thị trấn làm công để gửi tiền về nuôi em. Cô muốn em trai đi học, lớn lên làm người có văn hóa thì mới có tương lai tốt.

Cứ như vậy, Thúy đã một mình nuôi em khôn lớn. Tốt nghiệp trung học phổ thông, kết quả học tập tốt, tuy nhiên Minh Cường lại không nói gì với chị mà dừng học để đi làm công kiếm tiền. Khi biết sự thật, Minh Thúy rất giận dữ, cô bảo Minh Cường quay về học tiếp.

Thế nhưng Minh Cường đã cương quyết nói với chị: “Chị bảo em học nữa để làm gì, quay lại chỉ để người khác chê cười. Vì chị vất vả nuôi em đi học nên em cũng không dám chểnh mảng mà học hành chăm chỉ. Nhưng vì em không có tiền nên bạn bè cười chê. Chị không hiểu cảm nhận của em chút nào cả. Thôi chị không phải nói nữa, em không về đâu”.

Nói xong, cậu cúp điện thoại khiến Minh Thúy thẫn thờ. Cô nghĩ, tới bây giờ cô mới biết em trai mình lại nghĩ như vậy.

5 năm trôi qua, Minh Cường đã trở về làng, đây là lần đầu tiên cậu quay về ngôi làng nghèo nhưng lại trông thật khác. Cậu ngồi xe hơi và có vệ sĩ đi theo bảo vệ.

Nhìn Minh Cường như vậy, trong tâm mọi người đều biết, nếu chỉ đi làm công ăn lương thì dù cậu có cố gắng thế nào đi nữa cũng không thể trở thành ông chủ giàu có như vậy được. Tuy nhiên, trong quá trình làm công cho người ta, một lần cậu đã mạo hiểm cứu mạng ông chủ thoát khỏi cái chết. Chính vì điều này, ông chủ đã cảm kích cậu, hơn nữa ông cũng không có con cái nên đã nhận cậu làm con nuôi. Năm trước ông chủ bị bệnh qua đời, tất cả gia tài đều do cậu thừa kế và thế là cậu trở thành ông chủ trẻ giàu có.

Lần này về quê cũ, Minh Cường tỏ rõ khí thế ngút trời, mua rất nhiều lễ vật để tặng bạn học cũ. Cậu muốn nói với các bạn rằng, giờ đây Minh Cường không còn là thằng nghèo kiết xác như xưa nữa.

Thấy vậy, trưởng thôn cũng phải thốt lên: “Bây giờ, cháu thật lợi hại, chắc hẳn phải cảm ơn Minh Thúy rồi. Ngươi biết không, Minh Thúy thực sự …” Lời chưa nói hết, Minh Thúy đã vội ngăn lại: “Trưởng thôn…”

Minh Cường lại nói: “Công lao của chị ư? Ha ha, chị ngoài việc để cháu bị cười nhạo ra thì không có gì hết”.

Nghe vậy, trưởng thôn rít lên: “Ngươi…”, nhưng rồi ông nhìn Minh Thúy một chút và không nói thêm lời nào nữa.

Rồi Minh Cường trực tiếp xây cho chị một ngôi nhà lớn đẹp đến mức khiến nhiều người trong thôn ao ước. Sau khi xây xong, cậu cậu nói với chị gái: “Cha mẹ để lại nhà tranh rách nát, giờ sửa lại, căn nhà này dành cho chị ở. Em cũng không tranh với chị. Đây là 170 triệu đồng trả lại tiền nuôi ăn học cho chị”. Nói xong Minh Cường liền rời đi. Cậu để lại chị một mình sống ở căn nhà đó.

Kể từ đó, hai người trở thành xa lạ, Minh Cường không còn quan tâm đến chị gái nữa, còn Minh Thúy thì không dám tìm gặp em. Mọi người đều nhìn thấy nhưng không ai dám nói, chỉ trách Minh Cường giờ là ông chủ trẻ giàu có.

Thế rồi, Minh Cường lại trở về quê lần nữa. Cậu dẫn theo người vợ mới kết hôn về quê gia mắt họ hàng và bạn bè. Mặc dù đã tổ chức tiệc cưới ở thành thị rồi nhưng lần này cậu lại muốn tổ chức lại lần nữa. Tuy nhiên, người duy nhất Minh Cường không mời lại chính là chị gái Minh Thúy.

Trong ngày hôn lễ, trưởng thôn nhìn quanh không thấy Minh Thúy đâu nên đã hỏi Minh Cường: “Chị gái cháu đâu, sao vẫn chưa tới?”

Minh Cường trả lời: “Cháu không mời chị tới”.

Trưởng thôn giận dữ nói: “Cô ấy là chị ngươi đó”.

Nghe thấy Trưởng thôn nói vậy, vợ Minh Cường thốt lên: “Sao cơ? Anh còn có chị gái nữa à? Anh Cường, sao anh nói mình chỉ là cô nhi lẻ loi. Chị gái anh sao rồi?”

Không ngờ, Minh Cường lạnh lùng đáp: “Không có gì, anh không có người chị này”.

“Ngươi… ngươi… ngươi đúng là một người không có lương tâm. Ngày hôm nay… ngày hôm nay ta sẽ thay Minh Thúy dạy ngươi bài học”. Trưởng thôn tỏ vẻ rất giận dữ nóiBỗng từ đằng xa có tiếng Minh Thúy vọng đến: “Trưởng thôn! Đừng”.

Trưởng thôn nói: “Minh Thúy à, cháu xem, cháu đã nuôi một kẻ lòng lang dạ sói vô lương tâm rồi. Biết thế này sớm không nên nhặt nó về nuôi. Không được, ta là không nín được, chuyện này, ta phải nói cho cái thằng vô lương tâm này biết”.

Lúc này, Minh thúy muốn ngăn cũng không ngăn được.

Trưởng thôn nhìn chằm chằm Minh Cường vừa nói vừa đấm vào ngực mình: “Ngươi nói cũng không sai, ngươi xác thực là cô nhi lẻ loi một thân một mình. Minh Thúy không phải chị gái ruột của ngươi. Ban đầu, người trong thôn thấy ngươi được bọc trong mảnh vải rách bỏ đầu làng, mọi người thương cảm nhưng vì quá nghèo nên không ai nhặt lên. Còn Minh Thúy hiểu được cảm thụ của một cô nhi nên đã ôm ngươi vào lòng. Lúc đó Minh Thúy mới 12 tuổi. Khi Minh Thúy ôm ngươi vào lòng, thật kỳ lạ là ngươi lập tức nín ngay nên đã đem về nuôi dưỡng, nhường cho ngươi được đi học.

Cuộc sống nghèo khổ và khó khăn, nhưng Minh Thúy chưa từng than vãn, hơn nữa còn nói: “Cậu bé này là cô nhi, cháu cũng là cô nhi, khi ở bên nhau thì không còn là cô nhi nữa”. Minh Thúy đã nhất quyết nuôi để ngươi có thành tựu như bây giờ. Ngươi cho là ngươi ra ngoài làm việc mới có thành tựu như thế sao? Đó là Minh Thúy đã bắc chiếc cầu làm người cho ngươi. Không ngờ giờ đây ngươi lại trở thành người không có lương tâm như thế. Ngươi còn là một con người sao?”

Lúc này, Minh Thúy đứng ở bên cạnh cũng đã không cầm được nước mắt.

Nghe tới đây, Minh Cường đứng ngây người, giờ đây cậu mời hiểu rõ nguồn gốc mọi chuyện…

Nguồn: Sưu tầm

Bình Luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *